Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 2

Lưu lạiĐã lưuRemoved 0
Điểm giao dịch+2
Điểm giao dịch+2

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 2 lần này sẽ nối tiếp những điều đang còn dang dở ở phần 1 của Võ Sư Trịnh Hồng Minh hiện ông đang là chủ nhiệm câu lạc bộ Võ thuật Nhất Nam Thăng Long là CLB Võ thuật Nhất Nam của Trường Trung cấp Kinh tế – Kỹ thuật Thăng Long Tp Hà nội

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 2 - Ảnh 4

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 2 – Ảnh 4

Bàn về tâm pháp Nhất Nam kỳ 2

II> “Hiểu cần nhiều, nhưng luyện ít” nghĩa là như thế nào:

Có thể nói võ thuật được hình thành ngay từ những buổi đầu ban sơ của loài người, phát triển qua nhiều năm tháng cùng với lịch sử hình thành, dựng nước và giữ nước của nhiều quốc gia và dân tộc. Không có dân tộc nào là không có nền võ thuật của riêng mình.

Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, các quốc gia, dân tộc còn tồn tại cho đến ngày nay đều là những quốc gia, dân tộc có những trang sử hào hùng.

Võ thuật đã đồng hành cùng những trang sử hào hùng của các quốc gia, dân tộc đó, cho nên ngày nay, có thể nói kiến thức về võ thuật nói chung mênh mông bao la như trời biển không biết đến đâu là tận cùng.

Chỉ riêng khi tìm hiểu về Võ thuật Nhất Nam ta cũng đã thấy sự rộng lớn, thâm sâu và ảo diệu của nó.

Trong khi đó, thời gian cuộc đời một con người chẳng vượt quá trăm năm, sức lực con người cũng chỉ là hữu hạn. Vậy trong phạm vi một đời, người ta có thể luyện tập thành tựu được bao nhiêu môn công?

Trên cơ sở câu Tâm pháp đầu tiên “Học lấy tinh, không cần nhiều” ta cần phải chọn lựa cho mình một số những môn công phù hợp với khả năng của mình để luyện tập đến mức tinh thuần mới mong có thể hữu dụng trong việc rèn luyện sức khoẻ và ứng dụng trong các cuộc chiến.

Các võ sư xưa thường nói: “Tuổi con người có giới hạn, sức con người có mức độ… Nếu biết chắc chắn sẽ sống được 300 tuổi thì mới nên luyện hết các môn công”.

Nói như vậy không có nghĩa là bi quan chán nản, mà các võ sư đều muốn nhấn mạnh cái thâm ý của người có chí là nên biết lượng sức mình, dồn khả năng vào một hướng đúng như cái trí của người leo núi.

Việc tham khảo, tìm hiểu, tổng kết bằng kinh nghiệm là rất cần thiết, nhưng tham lam, ham muốn quá độ thì cũng không thành, “thái quá bất cập” là như vậy.

Để có thể lựa chọn đúng cho mình, người học võ phải có hiểu biết về môn phái võ mà mình theo học. Như vậy trong khía cạnh học tập của một võ sinh, võ sĩ Nhất Nam, điều đầu tiên là phải “Hiểu” về môn phái Võ Nhất Nam của mình mới mong lựa chọn được đúng môn công phù hợp với thể tạng và khí chất của mình, mới mong ứng dụng được những đặc điểm riêng biệt của môn phái mình trong quá trình rèn tập.

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 2 - Ảnh 3

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 2 – Ảnh 3

Vì thế trước tiên các em hãy bỏ thời gian đọc kỹ và nghiền ngẫm đoạn văn dưới đây, là tổng kết đại cương về đặc điểm và các môn công của Võ thuật Nhất Nam:

<Là môn phái võ thuật có nguồn gốc và lịch sử lâu đời, võ Nhất nam xuất phát trước hết từ đặc điểm của người Việt là tầm vóc nhỏ bé và cách sống nặng về tình mà trong thời gian dài của lịch sử lại phải thường xuyên đối đầu với người phương Bắc thể lực to khoẻ và quyết chí cao do đó khó có thể đương lực ngang bằng theo lối đối đòn và trả miếng bằng sức mạnh cơ bắp. Muốn thắng phải tìm ra thế mạnh riêng.

Xuất phát từ thể chất không cứng, mạnh, võ sinh ta không thể tập theo lối cương cường mà tập trung vào luyện công và môn công để khắc chế võ Tầu, cụ thể là tập nhiều về tránh né sao cho thật thuần thục để các đòn đánh của đối phương đều không thể đến được đích rồi chọn cơ hội tấn công vào đúng điểm hở, điểm yếu của đối phương mà dứt điểm.

Nói như các võ sư võ Héc (Nhất Nam) là: “học đạt cái tinh để chế cái nhiều, cái tĩnh để chế cái động, cái đột để phá cái ì, cái cong để chống cái cứng, cái thẳng để chống cái vòng…” tất cả đều phải đạt độ quyền biến, tới mức thần quyền”.

Phương châm của võ thuật Nhất nam là né tránh, đánh nhanh, điểm đặt đòn chính xác, đúng chỗ hiểm, có hiệu quả cao.

Do đó về võ thuật phải luyện thân pháp cực kỳ mau lẹ để luôn tránh được đòn của đối phương, còn về tấn pháp tập trung vào các thế tấn thật cơ động, biến ảo cao.

Để đánh điểm huyệt đối phương và chữa chạy cho mình hữu hiệu nhất võ Nhất nam nghiên cứu kỹ hệ thống các huyệt trên cơ thể người và những bài thuốc lấy từ cây cỏ và những con thú sẵn có ở địa phương.

Toát lên qua các đường quyền, ngọn cước là tinh thần “nhại công”, có nghĩa là bắt chước cái tinh túy của muôn loài, như võ sư Chưởng môn Ngô Xuân Bính đã giải thích: “Thuật biến tạo cái tinh của trời đất là Quyền. Muôn sinh mạnh bởi cái riêng, tính hấp lực và chi tồn cũng ở tại cái riêng, muôn vật hoá tồn cũng chính nhờ cái riêng”.

Từ cái ý ấy mà người xưa “bắt nhại” cái mạnh của thú, vật; cái mềm dai của giống dây rừng; sắc bén của cật tre nứa; xù cứng gân guốc của cội mai; nhanh nhẹn khéo léo của giống khỉ, vượn; quằn quại trói riết của rắn, trăn; dai dẳng lầm lỳ của gấu; hùng dũng vũ bão của hổ, voi; nét uyển chuyển mềm mại của báo, mèo; bất ổn của mây gió, bất dịch của núi… để sáng chế thành võ.

Cùng với thời gian, lớp trước truyền lại lớp sau, qua kế thừa và không ngừng nâng cao, sáng tạo, môn quyền thuật tiền thân của võ thuật cổ truyền Nhất Nam dần dần trở thành một dòng võ đặc dị, có tính quy mô và tổ chức cao với hệ thống môn công đồ sộ, toàn diện, từ quyền cước, binh khí đến công phu luyện nội, ngoại, dưỡng sinh…..

Võ thuật cổ truyền Nhất Nam được đúc kết, sáng tạo dựa trên những nguyên lý đơn giản mà hợp lý, dựa trên những đặc điểm tâm sinh lý và cơ chế vận động của cơ bắp con người để tạo dựng những phương pháp luyện tập.

Những hệ thống bài tập dư chứa những thủ thuật tinh tế và khoa học, những đòn thế đơn giản mà khéo léo, có khả năng lợi dụng được sức mạnh của đối phương, cũng như khả năng huy động một cách hợp lý sức mạnh của bản thân và các bộ phận của cơ thể dùng khi công hoặc thủ, nhằm giúp người tập nhanh chóng thu được những kết quả mong muốn, như: bản lĩnh vững vàng, trí cảm sáng suốt, khả năng phản xạ nhậy bén, và cử động của chân tay linh hoạt, chính xác.

Võ thuật cổ truyền Nhất Nam có những thủ thuật, những cách thức di chuyển, lách né để tiếp cận, hoặc đánh lừa đối phương, cũng như những kỹ thuật gạt, đỡ, triệt, chèn, ép, ra đòn và những nguyên lý phòng thủ, tấn công cơ bản.

Những kỹ thuật, thủ thuật này giúp người dụng võ huy động tối đa sức mạnh của bản thân và lợi dụng sức mạnh của địch để đánh địch.

Võ thuật cổ truyền Nhất Nam là môn võ của người dân Việt Nam, với đặc điểm thể tạng nhỏ bé nên tinh thần đối kháng dựa trên sự nhanh nhẹn, lấy tránh né, kéo tỳ, triệt lực, hấp lực để phản đòn vào các huyệt đạo trọng yếu như mắt, hạ bộ là chính, không chủ trương đối lực.

Nguyên lý ấy chính là đúc kết tinh diệu của nghệ thuật quân sự: “Lấy ít địch nhiều, lấy yếu chống mạnh”.

Các võ sinh Nhất Nam được tập tinh thông thập ban võ nghệ, tức là ngoài quyền cước, võ sinh còn biết sử dụng thành thạo 17 loại vũ khí nữa.

Quyền của Nhất Nam có 32 bài cơ bản, lại thêm 42 bài bổ trợ. Xuất phát của quyền theo quan niệm: “Biến tạo của trời đất có tất cả, từ cao đến thấp, chim muông, hoa lá, vạn vật, côn trùng… theo chúng kiến tạo, thêm cái hay để bảo tồn một giống hay nhiều giống.

Trên đến chí cương, dưới đến chí âm, khắc nhu, khắc cương, đấy là đạo của quyền”. Điều đó có nghĩa là: Nhất Nam với mọi vật phỏng theo muôn vật, nghiền ngẫm để rút ra cái hay, cái đẹp, cái cứng, cái dẻo, cái biến hóa của muôn vật mà chế thành quyền.

Bài quyền một chuỗi động tác, có thế công, thế thủ nhưng không chỉ là thế, là dũng mà phải là cái biến, cái khoáng đạt, tùy lúc.

Võ phái Nhất Nam bên cạnh những bài quyền chiến đấu, còn có những bài quyền dưỡng sinh chữa bệnh và những bài quyền nhập định nhằm tu dưỡng nhân cánh con người.

Trong quyền, Nhất Nam tập đá nhiều, nhưng những đòn yểm trợ bằng tay vẫn được chủ yếu sử dụng và đạt hiệu quả cao, trong đó nổi bật lên 2 thế: tay xà và tay trảo.

Tay xà là một thế mô phỏng động tác quăng, quật, luồn, cuộn của các loài trăn vốn rất phổ biến ở vùng Thanh-Nghệ, nó có độ nẩy, độ xiết, độ mở và độ uốn lượn rất linh hoạt.

Tay trảo là thế đánh của tay chĩa ngang ngón cái như cựa gà chọi, còn các ngón kia khép lại chĩa thẳng thành mũi xỉa vào các huyệt của đối phương, thể hiện lối võ lấy yếu thắng mạnh, lấy nhẹ đánh nặng.

Đặc biệt các bài Ma quyền, Ảo quyền, Hoa quyền đã kết tinh những kỳ bí của võ Nhất Nam.

Về võ binh khí, võ phái Nhất Nam coi binh khí là phương tiện “nối” cho tay thêm dài, thêm sắc, thêm cứng, thêm dẻo và linh hoạt, nên đã từ thế thức trong các bài quyền mà sáng tạo ra những bài võ binh khí như Ma kiếm, Hoa kiếm, Vũ Chân kiếm…

Nhất Nam ưa sử dụng loại gậy tre đặc hoặc gỗ cứng, nặng các cỡ khác nhau, các bài Lôi côn, Thiết côn, Vân Vũ côn gồm nhiều thế đánh khác nhau, kết hợp nhuần nhuyễn giữa công và thủ.

Hiện nay, về vũ khí có 9 bài côn, 9 bài kiếm, 7 bài rìu, 3 bài chạc ba, 5 bài thương, 1 bài song nguyệt, 2 bài đoản thiên mộc, 3 bài câu liêm cán ngắn (đánh kèm với lá mộc), 1 bài đánh bằng dây lưng, đặc biệt có cả bài đánh bằng dải lụa được gọi là Nhung thuật.

Binh khí của võ phái Nhất Nam cũng rất đặc sắc. Côn có tới 4 cỡ với độ dài bằng cánh tay, cao ngang mày, cao 1 đầu 1 gang tay và cao một đầu một với tay.

Mộc bằng gỗ ken mây, bọc nhiều lớp da sống. Hai bên thân mộc còn lắp thêm 2 cái để khi đánh có thể xòe ra thành một lớn hoặc có thể gấp lại để che hai phía của thân mộc.

Cây chạc ba như cây chạc ba đâm cá, có thể vừa đâm vừa ngoặc. Câu câu liêm là biến tướng của cây rựa đi rừng.

Kiếm có sống và lưỡi, cong từ đoạn 2/3 ra mũi. Song nguyệt như cái liềm lưỡi sắt, hai đầu nhọn hoắt, một cặp nguyệt như bốn con dao vừa đâm vừa chém. Bài nhung thuật đánh bằng dải lụa dài 1-3 mét, đầu buộc vật nặng, cứng dùng để điểm, trói đối phương và quấn, giật vũ khí đối phương, có thể dấu kín nên dễ đánh bất ngờ.

Võ thuật Nhất Nam xưa có 12 đẳng ứng với 12 vạch, nhưng nay thất truyền chỉ còn 9 đẳng ở môn công thuộc đủ các bài quyền thuật, binh khí, ám khí, xoa bóp, châm cứu, dưỡng sinh.

Trang phục của võ sinh Nhất nam theo lối võ cổ truyền: đầu chít khăn, mình trần, đóng khố…..> (Trích Nhất Nam căn bản tập 1)

Là môn sinh của môn phái trước tiên các em phải nhớ, phải thuộc, phải nghiền ngẫm những thông tin trên, luôn suy nghĩ về nó các em sẽ có những thu hoạch bất ngờ trong quá trình tập luyện.

Tuy nhiên các em cũng phải hiểu rằng phải sau một thời gian tối thiểu theo quy định của bậc đai nhập môn – Đai Đỏ/Đen là 1 năm, thông qua quan sát quá trình rèn tập của bản thân các em, các Võ sư, HLV huấn luyện mới có căn cứ để lựa chọn môn công và truyền thụ cho từng người theo những hướng đi riêng phù hợp

Như trên đã nói, kiến thức về võ thuật nói chung mênh mông bao la như trời biển không biết đến đâu là tận cùng.

Để có thể giành lợi thế, có thể chiến thắng đối phương trên võ đài và trong các cuộc chiến người võ sinh Nhất Nam cũng cần phải biết, hiểu về các môn phái võ thuật khác, biết được ưu điểm, nhược điểm, đặc tính riêng biệt của các môn võ khác mới mong chế thủ, chế công, hoá giải đối thủ.

Đó là khía cạnh “HIỂU CẦN NHIỀU” trong câu Tâm pháp nói trên. Hàm ý của “HIỂU CẦN NHIỀU” chính là để đạt được “TRI KỶ – TRI BỈ” có nghĩa là “BIẾT NGƯỜI_BIẾT TA”. Người võ sỹ mà không biết người, biết ta thì chắc chắn sẽ thất bại trong cuộc đấu.

Ghi chú: Hiểu ở đây mới chỉ là cấp độ thứ 2 của nhận thức, thuộc khái niệm của sự học tập về kiến thức, là phần làm việc của trí óc, chưa phải là luyện công đòi hỏi phải khổ luyện nên chỉ cần thông minh sáng ý, cần cù chịu khó là có thể dễ dàng đạt được.

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 2 - Ảnh 2

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 2 – Ảnh 2

Để hiểu khía cạnh “…., NHƯNG LUYỆN ÍT” trong câu Tâm pháp nói trên, các em hãy đọc và nghiền ngẫm ý nghĩa của câu chuyện sau đây:

Câu chuyện thứ nhất:

“Có một người học trò say mê luyện võ, không thầy nào anh không hỏi, không môn công nào là anh không tập qua, sau mấy chục năm không ngại sớm khuya khổ luyện anh cảm thấy mình đã nắm hết võ công trong thiên hạ nên quyết chí đi chu du tìm người tài để thử sức.

Một lần anh lang thang trong rừng thì trông thấy một ông già mải mê dùng tay quyền đánh liên tục vào gốc cây, lúc nhanh, lúc chậm, lúc mạnh, lúc nhẹ hàng giờ liền mà không tỏ ra mệt mỏi, chán nản.

Thấy lạ và đơn điệu, anh ta tiến gần rồi hỏi:

– Thưa ông, ông tập kiểu gì mà kỳ vậy?

– Ông già không ngừng tập, không ngẩng đầu, cất giọng thư thái nói:

– Cháu ạ, ta đang luyện công.

Mừng như bắt được vàng, người trẻ tuổi xán đến gần hơn và nói to:

– Ông ngừng tay thử với cháu một vài đường quyền được chứ?

– Được thôi, ta không ưa nói nhiều.

Thế là người trẻ tuổi và ông già đứng thế đấu quyền. Ông già đứng thẳng chắc như cây cổ thụ, người trẻ tuổi chập chờn vờn múa các thế quyền ngoạn mục.

– Ta đánh đây!

Nhanh và mạnh như sấm chớp, nắm tay ông già đã thoi đúng ngực làm người trẻ tuổi ngã lăn kềnh.
Bàng hoàng chàng trai lồm cồm bò dậy, không hiểu ông già đánh thế gì mà nhanh vậy. Chưa kịp hỏi, lại bị ông giáng tiếp một thoi quyền nữa vào đầu, nhưng lần này thì nhẹ hơn.

Đánh xong, ông già từ tốn quay trở lại gốc cây lẳng lặng tập như trước coi như không có chuyện gì xảy ra, đến đây người trẻ tuổi như bừng tỉnh, chỉnh đốn lại quần áo lễ phép thưa:

– Thưa ông! cháu chỉ xin hỏi một điều.

– Cứ hỏi! – Ông già trả lời

– Thưa ông! Vừa rồi ông đã dùng môn công gì đánh cháu?Ông già cười độ lượng rồi nói:

– Chẳng có môn công gì! Lão tập mãi thì nhanh, đánh mãi thì mạnh, nhanh đánh trúng người, mạnh đánh ngã người.

“ Nhai kỹ no lâu – Cầy sâu tốt lúa” – Chân lý luôn đơn giản, kế gần.

Phép dùng võ phải nghiên cứu tỉ mỉ cái hay, cái dở của tất cả các môn công. Nhưng thực luyện chỉ nên chọn vài môn phù hợp, đi hết gốc ngọn của nó, tìm ra cái tinh diệu của nó, khắc cương, khắc nhu mới thực sự thành công.

Chàng trai trẻ ham nhiều, cầu rộng nhưng không nhận ra được cái lý kế gần, còn ông già là người chịu ngẫm tìm ra được gốc của vấn đề. Kẻ khéo tay thì nên luyện tay, kẻ mạnh chân thì nên luyện chân, thể cao hay thấp, chất linh hoạt hay chậm chắc đều tự mình tìm thấy để không mắc phải sai lầm.

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 2 - Ảnh 4

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 2 – Ảnh 4

Câu chuyện thứ hai:

“Có một người thợ học làm đồ gốm, anh ta tin vào vẻ đẹp tạo dáng ở các bình của mình làm ra và ra sức vẽ hoa văn trang trí, thậm chí cả lớp men dưới đáy bình cũng được quét kỹ lưỡng.

Nhưng than ôi! khi nung, do xương gốm không được luyện kỹ nên lò nóng làm tất cả các bình đều vỡ tung ra hết. > Người luyện võ nếu chỉ lo chau chuốt vẻ đẹp, múa qua sàng lại mà không chuyên chú vào phần cốt lõi thì cũng không thể tránh khỏi những thất bại như người nung gốm trên.

Ý nghĩa của câu chuyện thứ nhất chính là tập trung luyện ít (một, vài) môn công phù hợp để đạt đến đỉnh cao của mức độ thuần thục, tinh thuần đạt đến độ quyền biến chứ không phải là “luyện ít thời gian”.

Nếu ít luyện (theo hàm nghĩa là luyện ít thời gian thì không thể nào đạt đến độ thuần thục, tinh thuần được).

Nếu luyện nhiều (theo hàm nghĩa là luyện nhiều môn công) thì sẽ không đủ thời gian để luyện tất cả các môn công đó đạt đến độ thuần thục, tinh thuần được mà sẽ bị tình trạng môn công nào cũng sử dụng ở mức độ làng nhàng, chàng trai trong câu chuyện kể trên thua chính là vì như vậy.

Ý nghĩa của câu chuyện thứ hai chính là khi học võ, rèn luyện võ thuật phải chú trọng vào rèn luyện thực chất, chú trọng vào bản chất cốt lõi của môn công chứ không phải là hình thức múa may bên ngoài.

Nếu một người võ sỹ có đủ hiểu biết về môn võ công mình học, đủ hiểu biết về võ công của đối thủ, luyện tập chuyên cần một cách thực chất thì trong thực tế, khi gặp một đối thủ mạnh: phép “Hoá giải” trên tinh thần “Hiểu nhiều nhưng luyện ít” sẽ cho phép người võ sỹ khi đương đầu dễ dàng tạo được quan hệ quân bình, thấy đối phương biến chiêu lạ mà không ngại, dùng môn công đặc dị mà không gờm, trầm tĩnh nhận đoán để có một phương sách đối phó thích hợp trong từng hoàn cảnh.

Lấy cái tinh của mình để đối phó, lấy cái khéo của mình để đương đầu, không cứng nhắc mà cũng không liều lĩnh.

Nên“Hiểu cần nhiều, nhưng luyện ít” là như vậy.

III> “Học lõi không học vỏ, học vỏ để chứa lõi” là như thế nào? (để đêm mai).

Xem Thêm

Mua Ngay Bóng tập phản xạ treo đầu GIÁ RẺ 65k

Cách đánh nhau đường phố không bao giờ thua

Kinh Nghiệm Đánh Nhau Ngoài Đường

Nhất Nam võ của người việt

So Sánh Võ Tàu Và Ta

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 1

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 3

Lưu ý:

Võ sĩ online không sở hữu bản quyền bài viết trên, chúng tôi chỉ tổng hợp lại kiến thức võ thuật qua các bài viết của Võ sư Trịnh Hồng Minh và chia sẻ tới mọi người.

Nếu có bất cứ vấn đề gì về bản quyền xin hãy liên hệ email: lehoang3d@gmail.com. Chúng tôi sẽ xóa bài viết ngay lập tức.

Nguồn bài viết TẠI ĐÂY

Hiểu về tâm pháp Nhất Nam Kỳ 2

Hiểu về tâm pháp Nhất Nam Kỳ 2 lần này sẽ nối tiếp những điều

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 5

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 5 lần này sẽ nối tiếp những điều đang còn

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 4

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 4 lần này sẽ nối tiếp những điều đang còn

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 3

Tâm Pháp Nhất Nam Kỳ 3 lần này sẽ nối tiếp những điều đang còn

Sending
Người dùng đánh giá
5 (1 Phiếu bầu)
Chúng tôi sẽ rất vui khi nghe suy nghĩ của bạn

      Để lại một trả lời

      Đăng ký tài khoản mới
      Đặt lại mật khẩu
      So sánh các mặt hàng
      • Total (0)
      So sánh